30 thg 9, 2012

Thơ-Bạn tôi



      Bạn tôi
                         Thuở xưa cắp sách tới trường,
            Bạn cùng một xóm vẫn thường trêu nhau:
                        Thằng A hai khoáy nhà giầu,
            Thằng B một khoáy sống lâu nhất làng…


                        Bây giờ mỗi đứa mỗi phương
                 Mỗi người mỗi cảnh ; ai đường nấy đi.
                        Kẻ thì lắm mẹo, nhiều uy;
            Quyền cao chức trọng thiếu gì kim ngân…

                             Kẻ thì vất vả bội phần
                     Vợ hèn, con đói, bữa lần chẳng ra.
                          Chỉ quen rau muối tương cà,
                Dẫu không lịch sự nhưng mà sạch trong.

                        Người thì lật đật long đong:
                    Sinh ra được một lũ con dở người.
                         Chăm ăn, ham mặc, thích chơi
                   Tóc xanh mỏ đỏ, khác người nhà quê...

                         Người sắc sảo, kẻ vụng về;
             Người không thoát cảnh làm thuê thuở nào;
                         Người dưới đáy, kẻ trên cao;
              Người lưu miền bắc, kẻ vào miền nam.

                             Vì số vất vả? an nhàn?
              Số nghèo lận đận ? số sang số giầu?
                           Tại người? tại số? do đâu?
                  Mỗi người hãy tự tìm câu trả lời!
            

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét