27 thg 2, 2013

Mùa xuân nhớ ngày giỗ tổ



Sưu tầm : Bài thơ của cậu bé 14 tuổi

          Ngày 17 tháng 2/2013  vừa qua, tôi vinh dự được  đến dự Lễ Tế tổ và kỷ niệm 550 năm sinh của Trạng nguyên Nguyễn Quang Bật tại Thượng Vũ –An Bình. Cụ là một trong “Nhị thập bát tú” trong Hội Tao Đàn thời Lê cách đây 500 năm.
            Do hoàn cảnh lịch sử, con cháu cụ Trạng hiện nay đổi họ là họ Đỗ sinh sống ở nhiều nơi, trong đó có 2 nơi có nhiều người hơn cả là Thường Vũ (An Bình) và Đại Mão (Hoài Thượng).
            Đến dự buổi lễ nói trên, tôi được nghe cô Đỗ Thị Huy ngâm bài thơ của một người con cháu trong họ, gốc gác ở Đại Mão.
            Nghe cô Huy nói lại, bài thơ này của em Đỗ Trọng Minh Đức ( con nhạc sĩ Đỗ Anh Quân ) làm năm 14 tuổi, cách đây trên dưới 20 năm, khi được về thăm quê và dự những buổi giỗ tổ tại quê nhà. Được biết sau khi học xong  phổ thông Minh Đức vào học Tổng hợp Văn và hiện công tác tại Hà Nội.
            Tôi chưa được gặp tác giả bài thơ này. Xin chép lại bài thơ ( có thể chưa chính xác) để mọi người  hòa mình cùng tình cảm của cậu bé với quê hương, với tổ tiên nguồn cội. Một cậu bé 14 tuổi đã   biết “cúi mình bên tiên tổ”, đã biết  nhắc mình “thêm gắng tự cường”, để  tỏ lòng biết ơn và phát huy truyền thống ông cha…

                      MÙA XUÂN NHỚ VỀ NGÀY GIỖ TỔ

Mỗi năm một lần về giỗ Tổ
Lại thấy mình như lớn khôn thêm.
Chợt thấy mình như được gặp tổ tiên,
Những Trạng Nguyên, những ông Nghè, ông Cống.

Cũng gặp ở đây những người đang sống,
Nhận chị, nhận anh, nhận họ nhận hàng.
Cũng gặp ở đây tình cảm xóm làng,
Bến nước bờ tre, cánh cò bay lả.
Lách nhà ai tiếng thoi vội vã
Tiếng chày đập sợi cầu ao...

Ôi quê hương, biết mấy tự hào,
Vẫn có trong ta một dòng họ Đỗ.
Lại trở về đây cúi mình bên tiên tổ
Để lòng ta thêm gắng tự cường.

                                                          Đỗ Trọng Minh Đức

                                                                                                              


         

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét