27 thg 2, 2013

Mùa xuân nhớ ngày giỗ tổ



Sưu tầm : Bài thơ của cậu bé 14 tuổi

          Ngày 17 tháng 2/2013  vừa qua, tôi vinh dự được  đến dự Lễ Tế tổ và kỷ niệm 550 năm sinh của Trạng nguyên Nguyễn Quang Bật tại Thượng Vũ –An Bình. Cụ là một trong “Nhị thập bát tú” trong Hội Tao Đàn thời Lê cách đây 500 năm.
            Do hoàn cảnh lịch sử, con cháu cụ Trạng hiện nay đổi họ là họ Đỗ sinh sống ở nhiều nơi, trong đó có 2 nơi có nhiều người hơn cả là Thường Vũ (An Bình) và Đại Mão (Hoài Thượng).
            Đến dự buổi lễ nói trên, tôi được nghe cô Đỗ Thị Huy ngâm bài thơ của một người con cháu trong họ, gốc gác ở Đại Mão.
            Nghe cô Huy nói lại, bài thơ này của em Đỗ Trọng Minh Đức ( con nhạc sĩ Đỗ Anh Quân ) làm năm 14 tuổi, cách đây trên dưới 20 năm, khi được về thăm quê và dự những buổi giỗ tổ tại quê nhà. Được biết sau khi học xong  phổ thông Minh Đức vào học Tổng hợp Văn và hiện công tác tại Hà Nội.
            Tôi chưa được gặp tác giả bài thơ này. Xin chép lại bài thơ ( có thể chưa chính xác) để mọi người  hòa mình cùng tình cảm của cậu bé với quê hương, với tổ tiên nguồn cội. Một cậu bé 14 tuổi đã   biết “cúi mình bên tiên tổ”, đã biết  nhắc mình “thêm gắng tự cường”, để  tỏ lòng biết ơn và phát huy truyền thống ông cha…

                      MÙA XUÂN NHỚ VỀ NGÀY GIỖ TỔ

Mỗi năm một lần về giỗ Tổ
Lại thấy mình như lớn khôn thêm.
Chợt thấy mình như được gặp tổ tiên,
Những Trạng Nguyên, những ông Nghè, ông Cống.

Cũng gặp ở đây những người đang sống,
Nhận chị, nhận anh, nhận họ nhận hàng.
Cũng gặp ở đây tình cảm xóm làng,
Bến nước bờ tre, cánh cò bay lả.
Lách nhà ai tiếng thoi vội vã
Tiếng chày đập sợi cầu ao...

Ôi quê hương, biết mấy tự hào,
Vẫn có trong ta một dòng họ Đỗ.
Lại trở về đây cúi mình bên tiên tổ
Để lòng ta thêm gắng tự cường.

                                                          Đỗ Trọng Minh Đức

                                                                                                              


         

9 thg 2, 2013

Sưu tầm : Trọn niềm vui


Trọn niềm vui
Sài Gòn Tiếp Thị – 05:37 ICT Thứ tư, ngày 11 tháng một năm 2012
Tết cổ truyền là ngày đại gia đình sum họp. Con cháu dù đang làm ăn ở phương xa, hay lấy chồng nơi đất khách cũng đều trở về nhà với cha mẹ, ông bà… Niềm hạnh phúc nhất của cha mẹ già là được nhìn thấy con cháu tề tựu đông đủ, sum vầy, thuận hoà vui vẻ, dù mỗi năm chỉ được vài ngày tết, lòng già vẫn ngập tràn niềm vui, ấm áp, yêu thương.

Cuộc sống đôi khi không như ý nguyện
Bà Hai bán xôi có đứa con trai duy nhất đang ở trong tù. Bà có chồng muộn nên con bà giờ mới 20 tuổi trong khi bà đã ngoài 60. Ông bỏ bà từ khi đứa con mới ba tuổi, bà tảo tần nuôi con khôn lớn. Gia đình thiếu đàn ông nên con bà lêu lổng, không nghe lời mẹ, nghe bạn bè xúi giục bán heroin. Giờ đây, hàng ngày bà chỉ biết làm lụng để thăm nuôi con, chờ con mãn hạn ra tù. Gương mặt bà hằn sâu nét thời gian, người ta ít thấy bà cười, những ngày tết đến bà càng cảm thấy cô đơn hơn khi chỉ có một mình trong ngôi nhà trống vắng. Bà chỉ tâm niệm một điều cho bà được sống mạnh khoẻ đến khi con về, được ăn cái tết có mẹ có con. Ước nguyện đơn sơ nhưng với bà bây giờ sao quá lớn lao.
Thái độ của con cái có ảnh hưởng đến niềm vui sống của cha mẹ
Gia đình chị L. ở quận Bình Thạnh năm nào cũng đi du lịch trong dịp tết. Đêm 30 là chị cùng chồng và con xuống phố, xem pháo bông, hưởng cái không khí xuân nơi anh chị đến. Và tết là dịp để anh chị cùng các con nghỉ ngơi sau một năm làm việc vất vả. Anh mồ côi cha mẹ từ nhỏ, ba mẹ chị sống ở Long An với đứa em gái út. Anh không thích về nhà vợ suốt ba ngày tết, nên thường đưa cả nhà về thăm ngoại trước hoặc sau tết. Nhiều lần ba mẹ nhắc khéo nhưng anh vẫn không thay đổi. Vì hạnh phúc của vợ chồng chị, ba mẹ thông cảm nhưng niềm vui không bao giờ được trọn vẹn trong những ngày xuân bởi thiếu vắng anh chị và các cháu
Để cái tết được trọn vẹn, chu đáo, nên hỏi ý cha mẹ muốn năm nay gia đình ăn tết như thế nào, thực hiện theo ý nguyện, tránh làm phật lòng mà gây ưu phiền cho cha mẹ già.
Nên đưa con cái về thăm, chúc tết ông bà. Lắng nghe lời cha mẹ khuyên dạy, nhắc nhở, dặn dò. Nếu ở xa, không có điều kiện về thăm gia đình, có thể điện thoại thăm hỏi, mừng tuổi cha mẹ.
Xí xoá cho nhau, không nên làm to chuyện nếu có mâu thuẫn giữa các anh chị em khiến cha mẹ không vui. Tránh mang đến cho cha mẹ những ưu phiền không đáng có. Sự thuận hoà, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình, sự đoàn viên trong những ngày tết đến là niềm hạnh phúc lớn nhất của cha mẹ được mang đến từ các con.
Như hiểu được nỗi lòng cha mẹ, các con của ông bà Tư luôn cố gắng sống thật xứng đáng, dạy dỗ con cái nên người. Mỗi một tin vui đến từ các con như tiếp thêm sức mạnh cho ông bà trong cuộc sống. Vì vậy, ngày tết đến cũng là ngày ông bà hãnh diện báo cáo với tổ tiên rằng mình đã hoàn thành trách nhiệm.
Chuyên gia tâm lý Trần Thị Tâm Nhàn,
trung tâm tư vấn tâm lý Hồn Việt

5 thg 2, 2013

Có bao nhiêu loại người chồng?


CÓ BAO NHIÊU LOẠI NGƯỜI CHỒNG ?

Trong một buổi gặp mặt một số chị em trong chi hội phụ nữ xóm nhà, để khoe về việc mới đọc được một cuốn sách xuất bản cũng khá lâu, tôi nói:
- Nhân việc tìm hiểu về Lịch sử Đức Phật Thích Ca, tôi muốn giới thiệu với các chị  chưa biết một câu truyện sau:

          Một lần Đức Phật đến thăm nhà ông  Anathapindika, nghe có tiếng ồn ào bất thường trong nhà, bèn hỏi nguyên nhân, chủ nhà thưa:
          - Bạch Thế Tôn, đó là Suyata con dâu tôi đang ở với chúng tôi. Nó giàu có và đến đây từ một gia đình giàu có. Nó không săn sóc gì tới mẹ chồng, bố chồng và cả chồng nó nữa. Nó cũng không kính trọng, tôn quý và kính lễ Đức Phật đâu.
          Đức Phật liền cho gọi Suyata lại và giảng cho cô ta nghe, theo Đức Phật thì trên đời này có thể có bẩy loại người vợ.
1-    Người vợ có tâm địa độc ác, có ý xấu; không có lòng thương thường bỏ rơi chồng mình, yêu những người đàn ông khác. Cô ta là một loại dâm nữ, chỉ muốn làm phiền lòng người. Đó là loại vợ sát nhân.
2-    Người vợ hay hoang phí của cải, tiền tài, dù là ít do chồng kiếm được do cầy ruộng, buôn bán hay lao động khéo tay. Đó là loại vợ ăn trộm.
3-    Người vợ lười biếng, không muốn làm gì hết; lại tham ăn, ác độc, thô bạo, thích nói lời ác, lấn át người chồng siêng năng cần mẫn. Đó là loại vợ kiêu xa.
4-    Người vợ trìu mến, thân ái bảo vệ chồng như mẹ bảo vệ con, giữ gìn tài sản gia đình, đó là loại vợ như mẹ.
5-    Người vợ kính trọng chồng như em gái đối với anh cả; khiêm tốn, sống chiều chồng, đó là loại vợ như em út.
6-    Người vợ  khi thấy chồng sung sướng như gặp người bạn cũ sau bao năm xa cách, sống có đạo đức, thanh tịnh. Đó là loại vợ như bạn bè.
7-    Người vợ dù bị đối đãi không tốt, nhưng không giận hờn, vẫn bình tĩnh, chịu đựng mọi hành vi của chồng với lòng từ mẫn, tâm không biết giận, sống chiều theo đúng ý chồng. Đó là loại vợ như người phục vụ.
Đức Phật sau khi mô tả bảy loại vợ nói trên nói rằng: loại vợ sát nhân, loại vợ ăn trộm, loại vợ kiêu xa đều là không tốt. Còn loại vợ như mẹ, như em út, như bạn,như người phục vụ là những người vợ tốt, đáng tán thán, và Đức Phật hỏi: đó là bẩy loại vợ mà một người đàn ông có thể có được, Suyata muốn là loại người vợ nào?
          Suyanta trả lời “ Xin Đức Thế tôn từ nay trở đi nghĩ về cháu là loại vợ như người phục vụ”.
                  
            Sau khi đọc xong câu truyện trên cho chị em nghe, mọi người lặng im một lúc. Thế  rồi, mãi một lúc sau mọi người mới sôi nổi bình luận.
-         Đức Phật sống cách chúng ta cỡ 2500 năm. Có khi ngày xưa cuộc sống của các cụ bà đơn giản hơn bây giờ nhiều nên Đức Phật mới tổng kết được có 7 loại người vợ đó thôi. Chứ như bây giờ, tổng kết như vậy e rằng còn thiếu nhiều lắm!
-         Đúng rồi, thời đó là thời của những người phụ nữ cũ! Bây giờ chúng ta là những người phụ nữ mới, anh hùng  bất khuất trung hậu đảm đang cơ mà!
-         Thời Đức Phật còn sống, lúc đó là thời kỳ phong kiến sơ khai, làm gì có chị em nào được học hành nhiều, có khi muốn đi tu hành, truyền đạo còn khó nữa là! Làm gì có được các nữ  giáo sư, tiến sỹ, các nhà khoa học, các chị tham gia quản lý xã hội như bây giờ! Bây giờ chị em ta có thể làm Thủ tướng, Bộ trưởng, Giám đốc  như cánh đàn ông ấy chứ!
-         Thôi bà ơi! Có khi bà lạc đề rồi! Đức Phật có tổng kết về vai trò xã hội của phụ nữ đâu. Đây là Đức Phật nói về quan hệ ứng xử của người vợ với người chồng  ấy  chứ!
-         Phải đấy! Dưng mà tôi thấy Đức Phật cho rằng một loại vợ tốt là phụ nữ chúng ta phải chịu đựng mọi hành vi của chồng, mọi cái đều làm theo đúng ý chồng là đâu có được. Cái anh chồng tốt thì đã vậy. Giả sử rằng chồng bà lười nhác, cờ bạc lại hám gái thì bà có chịu là người phục vụ không?
-         Thời đó là chưa có luật về bình đẳng giới, phụ nữ bị coi thường. Tôi thấy là Đức Phật muốn đề cao đức hy sinh vì chồng con của cánh phụ nữ mình là tốt. Nhưng mà coi 1 người vợ như người phục vụ là đâu có được! Vợ chồng phải hòa thuận bình đẳng với nhau chứ! Một người vợ nếu chỉ có việc chăm sóc chồng, chăm lo nuôi nấng dậy dỗ con cái cũng đã mệt lắm rồi. Đằng này chúng mình vẫn phải làm việc xã hội, phải làm việc kiếm tiền khác gì cánh đàn ông? Khối nhà, anh chồng có được tích sự gì đâu, chưa nói là việc biết kiếm tiền đem về để nuôi vợ nuôi con mà lại còn hay sĩ diện hão…
-         Thời nào thì thời, chị em mình cũng là người vất vả nhất. Sinh nở, nuôi con, giặt giũ nấu nướng sau khi đi làm về… Lại còn lo chuyện tiền nong, lo đối nội đối ngoại với gia đình đôi bên, với cơ quan, bạn bè. Có đâu tiền bạc, thời gian để mà làm đẹp cho mình!
-         Tôi thì tôi cho rằng Đức Phật còn thiên vị. Vẫn biết rằng có Phật Bà Quan Âm nghìn tay nghìn mắt đại diện cho vai trò của phụ nữ chúng mình, nhưng nếu chỉ xếp 7 loại người vợ nói trên là chưa thỏa đáng, chưa chính xác. Xếp 3 loại người vợ xấu như trên thì còn tạm được. Nhưng để  làm một người vợ “dù bị đối đãi không tốt, nhưng không giận hờn, vẫn bình tĩnh, chịu đựng mọi hành vi của chồng với lòng từ mẫn, tâm không biết giận, sống chiều theo đúng ý chồng”  để được xếp loại như người phục vụ thì khó quá các bà ơi!
-          Câu chuyện  vừa nghe là câu chuyện đời xưa… Có nhiều điều chúng ta cũng phải nghĩ. Nếu theo cách xếp loại của Đức Phật thì mỗi chúng mình xếp vào loại nào? Thôi ta cứ phấn đấu theo tiêu chuẩn những người phụ nữ mới là được rồi. Công dung ngôn hạnh theo nhận thức mới có lẽ là điều chúng ta nên theo.
-         Đồng ý rồi! Nhưng mà tôi vẫn còn bực! Tại sao Đức Phật chỉ xếp 7 loại người vợ mà không xếp là bao nhiêu loại người chồng, bao nhiêu loại là chồng tốt, bao nhiêu loại là chưa tốt, biểu hiện ra sao?
-         Ừ nhỉ ? Nhưng có khi Đức Phật đã tổng kết “ Các loại người chồng” rồi thì sao. Chúng ta chưa đọc đến mà thôi.

              Tôi nghe mà thấy phân vân quá . Có thể Đức Phật đã tổng kết rồi chăng? Đọc ở đâu bài Có bao nhiêu loại người chồng bây giờ ?
                                                                                                               MNLG