24 thg 12, 2012

Nhớ về họ Lê Đình




                                                   NHỚ VỀ HỌ LÊ ĐÌNH

“Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người…”
Con người nguồn gốc đâu rồi?
Gốc từ tiên tổ sau rồi có ta.

Làng Giữa* - Hoài Thượng quê nhà,
Thuận Thành (Siêu Loại); tỉnh là Bắc Ninh.
Từ đường gốc họ LÊ ĐÌNH,
Tế xuân lễ tổ mồng mười tháng giêng.**

Uyên thâm DI CHÚC thiêng liêng,
Gia vô nhị trưởng , riêng nhà mình hai”.
Ơn QUÊ MẸ, nghiệp phát tài
“ Bội phần vinh hiển” nên hai từ đường.

Cẩm Hoàng, làng Ngọc *** Hải Dương
Lễ thủy tổ  dòng Lê Đình xứ Đông
Mười một, tháng Một **** tiết Đông.
Hai ngày giỗ tổ, Bắc Đông nhớ về.

Hương hoa, lễ mọn đôi quê
Mong sao HIẾU THUẬN cùng về bái dâng./.
     
                                                                   Ngày giỗ tổ 11 tháng 11 nămNhâm Thìn
                                                       Lê Đình Thọ
                 -------------------------------------------

* Làng Giữa: ( làng Đại Mão hoặc Trung Thôn ) – Hoài Thượng- Thuận Thành – Bắc Ninh
**   Ngày 10 tháng Giêng, ngay sau tết Nguyên Đán .
*** Ngày 11 tháng 11 âm lịch.
**** Làng Ngọc Lâu – Cẩm Hoàng – Cẩm Giàng – Hải Dương
    ( Tác giả là một cựu chiến binh, đang sinh sống tại thành phố Hải Dương)

21 thg 12, 2012

Các con hãy dạy Bảo Châu



                  CÁC CON HÃY DẠY BẢO CHÂU
                                        
      Mỗi lần Bi về, bố lại thêm vui, thêm tự hào về cháu mình.

Bắt đầu bước sang tuổi thứ 3, cháu của bố mỗi ngày lớn khôn thêm một ít. Bi được cái nhanh nhẹn, nhanh biết nói, thể hiện một điều : tương đối thông minh. Mẹ Bi phong Bi là Con Vẹt, vì nó hay nhắc lại lời người khác. Nhưng cũng phải thông minh nó mới có thể nhớ được, nhắc lại được lời nói của người khác chứ ? Bảo chào hỏi ai, nó biết chào, ai cũng khen; chứ lớn lên không biết chào hỏi ai thì ông ngượng lắm!
Bi nhớ tên nhiều người, có những người lâu không gặp Bi vẫn nhớ tên. Bi còn biết cả một số từ tiếng Anh nữa.
Bi cũng thích vận động, chơi cầu trượt. Bi tìm hiểu cấu tạo của các đồ chơi, tìm hiểu môi trường…
          Nhưng Bi cũng dần biết bướng, thể hiện cá nhân mình. Do đó, việc dạy dỗ, giáo dục nó người lớn đã  bắt đầu phải lo toan, phải không các con? Cho nên, ngoài việc lo làm ăn, các con phải dành thời gian chăm sóc, dạy dỗ giáo dục cháu.
          Các con  nên dạy Bi những gì?

          Hiện giờ Bi còn nhỏ, hãy cố gắng dạy con những nề nếp tốt:

Ăn ngủ đúng giờ.
          Hiện  giờ Bi thức khuya quá. Có phải là thói quen mà các con vô tình đã tập cho Bi ? Trong một ngày, người lớn hoặc trẻ con đều cần đến một thời gian nhất định  cho giấc ngủ. Nếu ngủ muộn thì tất nhiên là phải dậy muộn (ngoại trừ một số người, do điều kiện sức khỏe cho phép và bản tính siêng năng cần cù lao động - thức khuya dậy sớm làm những việc có ích). Sau này nếu Bi lớn mà thức được để học tập được nhiều thì cũng tốt, nhưng hiện nay thức khua quá ảnh hưởng sức khỏe của bố mẹ và cả nhà. Nếu đêm đã khuya rồi, các con tắt điện và đi ngủ, không ai tiếp chuyện với nó nữa chắc là nó sẽ đi ngủ thôi.
 Thức quá khuya thì ngủ dậy muộn. Ngủ dậy muộn sẽ quen, sau này đi học sẽ luôn phải sấp ngửa, vội vã và đi học muộn nữa.

Đi vệ sinh biết bảo.
          Hiện Bi đi tè đã biết bảo rồi, tiếp tục rèn cho con có thói quen tốt đi vệ sinh vào sáng sớm khi ngủ dậy, sau này đi học đỡ phiền hơn.

Chăm sóc răng miệng.
          Trẻ con dễ sâu răng, hãy dần dạy nó chăm sóc răng miệng, nhất là sau này rụng răng sữa để có bộ răng đẹp.

                              Lớn dần lên,  các con hãy dạy Bi :

Biết tên và quan hệ của mình với những người thân trong gia đình, họ mạc.
          Nhớ được tên người khác, nhớ được mối quan hệ của người đó với bản thân và gia đình sẽ làm cho Bi gần gũi , sống tình cảm với mọi người; không chỉ bên nội mà còn cả bên ngoại và những người xung quanh. Mình có quan tâm đến người khác thì người khác mới quan tâm đến mình.

Biết cám ơn và xin lỗi, xa hơn là dạy con lòng biết ơn.
          Có những người có thể tào lao đủ thứ chuyện, nhưng những từ “ cám ơn –xin lỗi” không biết nói hoặc nói rất nhọc nhằn. Đó là do gia đình, nhà trường chưa rèn dạy đến nơi đến chốn cho một đứa trẻ để tạo thành thói quen, lớn lên nó có thể là một đứa vô ơn, chỉ quen nhận sự quan tâm của người khác; sống chỉ biết thỏa mãn sở thích cá nhân mình.
          Các con hãy dậy cho con mình lòng biết ơn  tổ tiên, ông bà nội ngoại,  bố mẹ và những người thân trong gia đình. Biết ơn bạn bè, họ đương xóm giềng đã giúp đỡ bản thân và gia đình mình. Lòng yêu tổ quốc, yêu đồng bào bắt nguồn từ tình yêu quê hương, yêu thương những người gần gũi nhất.
          Các con hãy dậy cho con mình biết rằng ai cũng có thể có khuyết điểm, có lỗi với người khác. Khi có lỗi, hãy biết nói câu xin lỗi một cách chân thànhsửa chữa. Như vậy, con của các con sẽ được mọi người tha thứ và mến yêu hơn.

Biết tôn trọng sức lao động của bố mẹ, gia đình.
          Hôm trước, bố được đọc một bài báo nhan đề: Một thế hệ hư hỏng đang hình thành ở Việt Nam. Bài báo nói rất đúng tình hình trước đây và hiện nay ở nước ta. Khó mà khẳng định rằng nhà ai là ngoại lệ. Trẻ em bây giờ được chăm sóc nhiều hơn, nhưng nếu không dạy dỗ tốt, nó cứ tưởng mọi cái nó được hưởng là tự nhiên phải có. Nó không hề nghĩ đến công sức của bố mẹ và cả gia đình cố gắng lo cho chúng. Nó không biết tôn trọng sức lao động của gia đình ( và có khi của chính nó) khi ăn chơi, tiêu xài.
          Vậy phải dậy nó quý trọng sức lao động. Biết dành dụm, tiết kiệm để làm những việc lớn, chí ít để phòng thân khi ốm đau, bản than hoặc gia đình hoạn nạn. Biết “ Ăn bữa hôm, lo bưa mai” như cổ nhân đã dạy.

Biết chăm lo cho người khác.
          Khi bố đi làm về, mẹ dạy con hỏi: bố có mệt không? Và ngược lại. Hãy dậy con biết chăm cho người khác từ bé, lớn lên nó không phải là một người vô ơn, chỉ biết mình mà không chăm lo cho người khác.
          Khi cho con ăn gì, mẹ hãy nói với con: Con mời bố sơi trước ạ!... Từ những việc nhỏ như thế, khi con lớn lên nó sẽ biết lo lắng cho mọi người, trước hết là người thân trong gia đình, chứ không phải chỉ lo cho mình; hoặc chăm lo cho bạn bè hơn là chăm bố mẹ…

Biết chăm chỉ học hành.
          Hãy dạy con nhìn hình ảnh các anh chị lớn tuổi đang ngồi học và khen: các anh chăm học quá!
 Như các cụ đã nói: Học ăn, học nói, học gói học mở…Đầu tiên là dạy con học ăn. Rồi dạy con học nói, sao cho ý đẹp, lời hay. Không biết học ở đâu, Bi đã biết nói bậy. Khi nghe nó nói bậy, phải ngăn chặn ngay.

Dần dần, hãy dạy con chăm và biết cách học; học cái gì, học ở đâu, lúc nào? Học thế nào? Đây quả là một vấn đề lớn. Nó còn phụ thuộc cả vào sự cố gắng và biết nghe lời của Bi.

Biết tránh những cám dỗ.
          Sau năm 1975, nước nhà thống nhất, cả nước sống trong hòa bình. trong thời kỳ đổi mới, cuộc sống của mọi người đều được nâng lên, nhưng cũng có rất nhiều cạm bẫy nguy hiểm rình rập không trừ ai, từ người già đến con trẻ.
          Nhưng trẻ con, thanh niên dễ bị bẫy nhiều hơn, vì thiếu kinh nghiệm, vì thiếu sự giáo dục hoặc  bản thân có đứa từ chối sự giáo dục.
          Cám dỗ dễ thấy nhất là ăn ngon, mặc đẹp. Ăn ngon mắc đẹp ai chả thích, mà cũng là động cơ phấn đấu của nhiều người. Nhưng phải ăn ngon mặc đẹp tùy thuộc vào điều kiện và hoàn cảnh của gia đình, địa phương, đất nước.
 Có những đứa ăn uống no say nhưng chưa bao giờ nghĩ ông bà bố mẹ mình giờ này được ăn chưa, ăn cái gì? Chúng có thể bao bạn bè ăn uống hàng trăm, hàng triệu đồng, ăn thừa mứa đổ đi, nhưng chưa biết biếu ông bà chúng mười ngàn bạc.
          Chúng ăn mà không nghĩ đến vợ con ở nhà. Chúng ăn không nghĩ tới ngày mai. Làm được bao nhiêu chúng ăn hết thậm chí còn vay để ăn.
           Hiện cu Bi còn nhỏ, hãy cho Bi được ăn trong điều kiện cho phép. Nhưng lớn dần, phải dạy nó: Để con được ăn như thế này, bố mẹ đã phải lao động như thế nào…
          Cám dỗ tiếp theo là các trò chơi. Trẻ con được và cần phải chơi, nhưng dần dần phải theo hường chơi mà học, học mà chơi. Ham chơi quá còn sức lực thời gian đâu mà học tập và làm việc giúp bố mẹ và gia đình.
          Không còn là ít những đứa trẻ ít tuổi vì thiếu tiền chơi trò chơi điện tử mà phạm tội. Nặng nhẹ có cả, từ giết người, trộm cắp đến lừa đảo gia đình, anh em, bạn bè, ăn cắp của mọi người xung quanh.
           Lớn dần lên, chúng chơi cờ bạc. Đủ mọi hình thức để chơi. Từ đánh bài, tổ tôm sóc đĩa đến cá độ bong đá… Lúc đầu là đánh cho vui, đánh để biết. Lâu dần thành thói quen, nhu cầu… Khi thắng bạc, chúng muốn đánh tiếp để được nhiều hơn. Khi thua, chúng tiếp tục để may ra gỡ lại…Tóm lại, do không chịu lao động “ lăm le một chốc lên giầu – bán trời không hóa đơn đỏ…” để “ ở tù, con cái về đâu?”. Chúng biết đâu rằng gia đình và cả xã hội đều nhục nhã khổ sở vì chúng?

Biết rút kinh nghiệm, tránh những hiểm nguy.
          Chắc các con còn nhớ: ngày các con còn bé, gần như cả nước đốt đèn dầu.
Bố sợ các con nghịch đèn vừa đổ mất dầu vừa gây bỏng, một vài lần bố đưa nhanh tay con sờ vào bóng đèn đang cháy và dạy con rụt tay, để biết nghịch bóng đèn, phích nước là nguy hiểm. Thế rồi biết rút kinh nghiệm.
          Bây giờ cũng vậy, các con hãy dậy Bi biết không chơi những thứ nguy hiểm, đặc biệt là chơi đồ chơi dao, súng và các trò bạo lực khác. Hãy dậy con chơi những trò chơi trí tuệ và nhân ái.
          Lớn dần, phải dạy con biết sợ, biết tránh những hiểm nguy rình rập trong cuộc đời, ví dụ đơn giản như khi tham gia giao thông; những thói hư mà cuộc sống giăng ra, thanh niên dễ cuốn vào: đánh nhau, cờ bạc… để mà tránh.


                                                            ***
 Con cái là niềm vui, niềm tự hào, là chỗ dựa; cũng có khi là gánh nặng của bố mẹ. Hạnh phúc thay những người có đứa con khỏe mạnh, thông minh và ngoan ngoãn, lớn lên thành đạt. Lúc sống thì vui vì được nhờ con, lúc chết được mỉm cười nơi chín suối? Muốn được vậy, phải có phần dậy dỗ của bố mẹ, gia đình và cả xã hội nữa.
Và cũng cần phải có sự cố gắng tự giáo dục, chấp nhận sự giáo dục của mỗi con người.
              Bé không vin, lớn gẫy cành.  Các cụ từ xưa bảo thế!
                                                                                       Ngày Đông Chí Nhâm Thìn 21-12-2012               
    ……………………………………………………………………………………………………………………          

Người lính qua hai " Điện Biên"



Người tham gia hai trận "Ðiện Biên"
Xã Hoài Thượng, huyện Thuận Thành (Bắc Ninh) nằm bên dòng sông Ðuống. Ở thôn Ðại Mão, vùng đất học Hoài Thượng có vợ chồng cựu chiến binh Lê Ðình Thỉnh và Nguyễn Thị Vân được dân làng kính trọng.

Ngôi nhà ông bà đang sinh sống, nhìn ra ao làng. Căn nhà bình dị xây đã lâu, bên thềm có giàn hoa, cây cảnh xanh tươi. Cả hai ông bà tuổi đã cao, nhưng đều rất mẫn tiệp, vẫn sống vui, sống khỏe. Câu chuyện, tập ảnh và cuốn nhật ký lưu giữ kỷ niệm "Ðời chiến binh" của ông, ghi lại nhiều tư liệu gắn với các sự kiện lịch sử quan trọng. Năm 1946, nhập ngũ, ông Lê Ðình Thỉnh về Trung đoàn Bắc Bắc, sau này thuộc Ðại đoàn Quân tiên phong. Ðến cuối tháng 3-1951 (ngày 26-3), do yêu cầu của chiến trường, tiểu đoàn 387 phòng không (thuộc Ðại đoàn Quân tiên phong) được thành lập. Ông về đơn vị biên chế vào Ðại đội 78, trang bị súng phòng không 12 ly 7.

Trận địa pháo 12 ly 7 ở Điện Biên Phủ (ảnh tư liệu)

Ông kể: Ðầu năm 1954, tiểu đoàn đóng ở Ðiện Biên Phủ thì được lệnh cùng các đơn vị bạn gấp rút hành quân sang Thượng Lào, đánh địch trên tuyến sông Nậm Hu. Lúc đó, ông là Ðại đội phó Ðại đội 78 của Tiểu đoàn. Ông nhớ lại: Với nhiệm vụ của cấp trên giao, chúng tôi đã mang vác súng pháo trên vai đi xuyên rừng rậm, băng qua núi cao, mở trận địa đánh địch. Trong suốt 56 ngày đêm thực hiện Chiến dịch Ðiện Biên Phủ, tiểu đoàn phòng không 387 đã cơ động đánh đồi Ðộc Lập, đồi Bản Kéo, đồi A1 rồi tiến sát sân bay Mường Thanh. Nằm trong đội hình pháo phòng không của chiến dịch, đơn vị tạo lưới lửa, bao vây đường không, tích cực khống chế bầu trời, tiến tới cắt đứt cầu hàng không tiếp tế và tăng viện của địch. Sự kiện ông và đồng đội chứng kiến, nhớ nhất, sau này đã được sử sách ghi lại: Tại mặt trận Ðiện Biên, 7 giờ sáng ngày 14-3-1954, pháo cao xạ ta đã hạ chiếc máy bay đầu tiên. Tin pháo phòng không ta bắn rụng giặc trời loan nhanh toàn mặt trận, chúng tôi bật khỏi công sự ôm chặt đồng đội, reo mừng chiến thắng. Ðến ngày 12-4, pháo cao xạ ta lại hạ một B24, đó là chiếc máy bay thứ 50 bị hạ tại Ðiện Biên Phủ.

Sau chiến thắng Ðiện Biên Phủ, đơn vị ông hành quân về đồng bằng. Trưởng thành trong chiến tranh, năm 1966 ông Lê Ðình Thỉnh giữ cương vị Trung đoàn phó Trung đoàn 238 (Ðoàn Phòng không B63). Những năm này, lực lượng phòng không của ta được xây dựng, phát triển theo hướng tinh nhuệ, hiện đại. Là cán bộ chỉ huy đơn vị phòng không, ông từng được phổ biến và nhớ rất rõ nhận định của Bác Hồ về âm mưu của kẻ thù; sớm muộn rồi đế quốc Mỹ cũng sẽ đưa B52 ra đánh Hà Nội, rồi có thua mới chịu thua... Ông giở lại cuốn nhật ký và kể lại: Tháng 5-1966, Trung đoàn phòng không 238 nhận lệnh quân chủng vào Vĩnh Linh phục kích, nghiên cứu đánh B52. Ðơn vị hành quân từ Bắc Giang đến Nghệ An rồi hành quân theo đường rừng qua Hà Tĩnh, Quảng Bình vào tuyến lửa. Ngày ấy, trên đường hành quân, địch đánh phá ác liệt cả ngày và đêm, đơn vị sửa đường, mở đường mà tiến. Sau gần một năm, trung đoàn mới vào tới nơi tập kết. Tại Vĩnh Linh, được sự giúp đỡ của quân và dân Khu 4, Trung đoàn 238 đã xây dựng 24 trận địa kiên cố.

Năm 1967, trung đoàn lúc đó gồm tiểu đoàn tên lửa và tiểu đoàn pháo phòng không triển khai trận tuyến "săn" B52. Ðây là cuộc đối đầu cam go, đặc biệt khi địch phát hiện ra ta triển khai tên lửa, chúng tìm diệt trận địa ta rất quyết liệt. Hai tiểu đoàn bị địch tập kích, đánh hỏng khí tài. Không lùi bước, trung đoàn tiến hành dồn ghép khí tài và lực lượng hình thành nên một tiểu đoàn mạnh tiếp tục đối đầu, săn diệt B52 của địch.

Có câu chuyện tiếp sức mạnh cho chúng tôi, đó là: Mùa hè năm 1967, khi thấy thời tiết nóng bức, nắng chói chang, Bác Hồ nói với các đồng chí văn phòng ra quầy tiết kiệm, rút hết số tiền còn trong sổ (lúc đó còn khoảng 25 nghìn đồng, tương đương với 60 lượng vàng thời bấy giờ), đem sang Bộ Quốc phòng nói là Bác gửi tặng bộ đội phòng không để uống nước giải khát (với số tiền đó đủ mua nước uống cho bộ đội phòng không, không quân miền Bắc trong vòng một tuần).

CCB Lê Đình Thỉnh chăm sóc cây cảnh

Tình cảm của người đứng đầu đất nước với bộ đội phòng không đã động viên kịp thời toàn đơn vị ông nói riêng và toàn lực lượng phòng không thêm quyết tâm, ý chí tiêu diệt địch. Và, đúng vào ngày 17-9-1967, tại Vĩnh Linh, đơn vị đã đánh hai trận xuất sắc liên tiếp, tiêu diệt ngay hai máy bay B52 của địch. Ðây là những chiếc B52 đầu tiên bị tiêu diệt trên bầu trời Việt Nam. Trận đầu, đơn vị bắn rơi ngay B52 này đã tạo niềm tin cho toàn quân ta vào vũ khí, vào con người và khả năng đánh thắng phương tiện chiến tranh hiện đại của Mỹ. Ngay sau đó, vào ngày 20-10-1967, đơn vị lại lập công xuất sắc tiêu diệt hai B52, hạ gục "ngáo ộp điện tử chiến lược B52" Hoa Kỳ. Sau thời gian chiến đấu anh dũng trên tuyến lửa Vĩnh Linh, Trung đoàn tên lửa 238 được lệnh cơ động về Hải Phòng nhận nhiệm vụ mới.

Cuối tháng 12-1972, đế quốc Mỹ đã mở cuộc tập kích bằng không quân chiến lược vào Thủ đô Hà Nội, Hải Phòng và nhiều nơi khác trên miền Bắc với quy mô và mức độ hủy diệt chưa từng thấy. Trong chiến dịch "Ðiện Biên Phủ trên không" 12 ngày đêm năm 1972, sĩ quan Lê Ðình Thỉnh đảm nhiệm cương vị Thường vụ Ðảng ủy, Chủ nhiệm Hậu cần đoàn phòng không B63. Ông dừng lại câu chuyện, cho chúng tôi xem lại tư liệu ghi chép của ông: Ðể tiến hành đánh phá miền Bắc nước ta, địch đã tiến hành một cuộc chiến tranh điện tử quy mô lớn và rất hiện đại. "B52 là máy bay chiến lược. Mỗi máy bay là một trung tâm tác chiến điện tử, mang từ 15 đến 20 máy gây nhiễu, có thể tạo những lớp nhiễu tiêu cực dài 40 đến 50 km dày. Mỗi chiếc có thể chở đến 30 tấn bom, sức tàn phá của nó tương đương trận đánh phá của 40 đến 60 máy bay chiến thuật".

Sư đoàn phòng không B63 với nhiệm vụ bảo vệ vùng trời phía Bắc, yêu cầu bảo đảm hậu cần cho đánh địch, ngăn chặn các đợt tập kích cả ngày và đêm của địch là đặc biệt quan trọng. Lúc này, xăng dầu, lương thực, thực phẩm, đạn, pháo cho cuộc đối đầu cam go hết sức cấp bách và ngoài điều kiện sẵn có. Tấm gương Bác Hồ dành tiền tiết kiệm để mua nước cho bộ đội trở thành bài học tiết kiệm cho toàn quân chủng trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu. Chỉ huy sư đoàn lúc ấy trực chiến, lăn lộn có mặt ở các trận địa, đơn vị bất kể ngày đêm. Chỉ huy đến từng mâm pháo, xe điều khiển để kiểm tra tình trạng kỹ thuật, động viên cán bộ chiến sĩ nhằm bảo đảm tốt nhất cho chiến đấu. Cả quân chủng trong khí thế ấy đã góp phần làm nên một Hà Nội "Ðiện Biên Phủ trên không" trong sự kinh hoàng của kẻ thù và niềm hân hoan của dư luận quốc tế. Riêng Ðoàn phòng không B63 đã lập công tiêu diệt 13 máy bay, có bốn pháo đài bay B52 (trong đó có hai chiếc vào ngày 26-12, là ngày giặc Mỹ đã gây ra cuộc ném bom tàn sát ở phố Khâm Thiên - Hà Nội).

Là cán bộ tiền khởi nghĩa, trải qua gần 40 năm phục vụ quân đội, kinh qua chiến đấu, tham dự hai trận "Ðiện Biên", về hưu, cựu chiến binh Lê Ðình Thỉnh lại tích cực tham gia công tác, xây dựng quê hương. Ông bà còn là tấm gương sáng về nuôi dạy và giáo dục con cháu. Gia đình ông bà có sáu đảng viên, ba người con và sáu người cháu đều có trình độ đại học.