21 thg 12, 2012

Các con hãy dạy Bảo Châu



                  CÁC CON HÃY DẠY BẢO CHÂU
                                        
      Mỗi lần Bi về, bố lại thêm vui, thêm tự hào về cháu mình.

Bắt đầu bước sang tuổi thứ 3, cháu của bố mỗi ngày lớn khôn thêm một ít. Bi được cái nhanh nhẹn, nhanh biết nói, thể hiện một điều : tương đối thông minh. Mẹ Bi phong Bi là Con Vẹt, vì nó hay nhắc lại lời người khác. Nhưng cũng phải thông minh nó mới có thể nhớ được, nhắc lại được lời nói của người khác chứ ? Bảo chào hỏi ai, nó biết chào, ai cũng khen; chứ lớn lên không biết chào hỏi ai thì ông ngượng lắm!
Bi nhớ tên nhiều người, có những người lâu không gặp Bi vẫn nhớ tên. Bi còn biết cả một số từ tiếng Anh nữa.
Bi cũng thích vận động, chơi cầu trượt. Bi tìm hiểu cấu tạo của các đồ chơi, tìm hiểu môi trường…
          Nhưng Bi cũng dần biết bướng, thể hiện cá nhân mình. Do đó, việc dạy dỗ, giáo dục nó người lớn đã  bắt đầu phải lo toan, phải không các con? Cho nên, ngoài việc lo làm ăn, các con phải dành thời gian chăm sóc, dạy dỗ giáo dục cháu.
          Các con  nên dạy Bi những gì?

          Hiện giờ Bi còn nhỏ, hãy cố gắng dạy con những nề nếp tốt:

Ăn ngủ đúng giờ.
          Hiện  giờ Bi thức khuya quá. Có phải là thói quen mà các con vô tình đã tập cho Bi ? Trong một ngày, người lớn hoặc trẻ con đều cần đến một thời gian nhất định  cho giấc ngủ. Nếu ngủ muộn thì tất nhiên là phải dậy muộn (ngoại trừ một số người, do điều kiện sức khỏe cho phép và bản tính siêng năng cần cù lao động - thức khuya dậy sớm làm những việc có ích). Sau này nếu Bi lớn mà thức được để học tập được nhiều thì cũng tốt, nhưng hiện nay thức khua quá ảnh hưởng sức khỏe của bố mẹ và cả nhà. Nếu đêm đã khuya rồi, các con tắt điện và đi ngủ, không ai tiếp chuyện với nó nữa chắc là nó sẽ đi ngủ thôi.
 Thức quá khuya thì ngủ dậy muộn. Ngủ dậy muộn sẽ quen, sau này đi học sẽ luôn phải sấp ngửa, vội vã và đi học muộn nữa.

Đi vệ sinh biết bảo.
          Hiện Bi đi tè đã biết bảo rồi, tiếp tục rèn cho con có thói quen tốt đi vệ sinh vào sáng sớm khi ngủ dậy, sau này đi học đỡ phiền hơn.

Chăm sóc răng miệng.
          Trẻ con dễ sâu răng, hãy dần dạy nó chăm sóc răng miệng, nhất là sau này rụng răng sữa để có bộ răng đẹp.

                              Lớn dần lên,  các con hãy dạy Bi :

Biết tên và quan hệ của mình với những người thân trong gia đình, họ mạc.
          Nhớ được tên người khác, nhớ được mối quan hệ của người đó với bản thân và gia đình sẽ làm cho Bi gần gũi , sống tình cảm với mọi người; không chỉ bên nội mà còn cả bên ngoại và những người xung quanh. Mình có quan tâm đến người khác thì người khác mới quan tâm đến mình.

Biết cám ơn và xin lỗi, xa hơn là dạy con lòng biết ơn.
          Có những người có thể tào lao đủ thứ chuyện, nhưng những từ “ cám ơn –xin lỗi” không biết nói hoặc nói rất nhọc nhằn. Đó là do gia đình, nhà trường chưa rèn dạy đến nơi đến chốn cho một đứa trẻ để tạo thành thói quen, lớn lên nó có thể là một đứa vô ơn, chỉ quen nhận sự quan tâm của người khác; sống chỉ biết thỏa mãn sở thích cá nhân mình.
          Các con hãy dậy cho con mình lòng biết ơn  tổ tiên, ông bà nội ngoại,  bố mẹ và những người thân trong gia đình. Biết ơn bạn bè, họ đương xóm giềng đã giúp đỡ bản thân và gia đình mình. Lòng yêu tổ quốc, yêu đồng bào bắt nguồn từ tình yêu quê hương, yêu thương những người gần gũi nhất.
          Các con hãy dậy cho con mình biết rằng ai cũng có thể có khuyết điểm, có lỗi với người khác. Khi có lỗi, hãy biết nói câu xin lỗi một cách chân thànhsửa chữa. Như vậy, con của các con sẽ được mọi người tha thứ và mến yêu hơn.

Biết tôn trọng sức lao động của bố mẹ, gia đình.
          Hôm trước, bố được đọc một bài báo nhan đề: Một thế hệ hư hỏng đang hình thành ở Việt Nam. Bài báo nói rất đúng tình hình trước đây và hiện nay ở nước ta. Khó mà khẳng định rằng nhà ai là ngoại lệ. Trẻ em bây giờ được chăm sóc nhiều hơn, nhưng nếu không dạy dỗ tốt, nó cứ tưởng mọi cái nó được hưởng là tự nhiên phải có. Nó không hề nghĩ đến công sức của bố mẹ và cả gia đình cố gắng lo cho chúng. Nó không biết tôn trọng sức lao động của gia đình ( và có khi của chính nó) khi ăn chơi, tiêu xài.
          Vậy phải dậy nó quý trọng sức lao động. Biết dành dụm, tiết kiệm để làm những việc lớn, chí ít để phòng thân khi ốm đau, bản than hoặc gia đình hoạn nạn. Biết “ Ăn bữa hôm, lo bưa mai” như cổ nhân đã dạy.

Biết chăm lo cho người khác.
          Khi bố đi làm về, mẹ dạy con hỏi: bố có mệt không? Và ngược lại. Hãy dậy con biết chăm cho người khác từ bé, lớn lên nó không phải là một người vô ơn, chỉ biết mình mà không chăm lo cho người khác.
          Khi cho con ăn gì, mẹ hãy nói với con: Con mời bố sơi trước ạ!... Từ những việc nhỏ như thế, khi con lớn lên nó sẽ biết lo lắng cho mọi người, trước hết là người thân trong gia đình, chứ không phải chỉ lo cho mình; hoặc chăm lo cho bạn bè hơn là chăm bố mẹ…

Biết chăm chỉ học hành.
          Hãy dạy con nhìn hình ảnh các anh chị lớn tuổi đang ngồi học và khen: các anh chăm học quá!
 Như các cụ đã nói: Học ăn, học nói, học gói học mở…Đầu tiên là dạy con học ăn. Rồi dạy con học nói, sao cho ý đẹp, lời hay. Không biết học ở đâu, Bi đã biết nói bậy. Khi nghe nó nói bậy, phải ngăn chặn ngay.

Dần dần, hãy dạy con chăm và biết cách học; học cái gì, học ở đâu, lúc nào? Học thế nào? Đây quả là một vấn đề lớn. Nó còn phụ thuộc cả vào sự cố gắng và biết nghe lời của Bi.

Biết tránh những cám dỗ.
          Sau năm 1975, nước nhà thống nhất, cả nước sống trong hòa bình. trong thời kỳ đổi mới, cuộc sống của mọi người đều được nâng lên, nhưng cũng có rất nhiều cạm bẫy nguy hiểm rình rập không trừ ai, từ người già đến con trẻ.
          Nhưng trẻ con, thanh niên dễ bị bẫy nhiều hơn, vì thiếu kinh nghiệm, vì thiếu sự giáo dục hoặc  bản thân có đứa từ chối sự giáo dục.
          Cám dỗ dễ thấy nhất là ăn ngon, mặc đẹp. Ăn ngon mắc đẹp ai chả thích, mà cũng là động cơ phấn đấu của nhiều người. Nhưng phải ăn ngon mặc đẹp tùy thuộc vào điều kiện và hoàn cảnh của gia đình, địa phương, đất nước.
 Có những đứa ăn uống no say nhưng chưa bao giờ nghĩ ông bà bố mẹ mình giờ này được ăn chưa, ăn cái gì? Chúng có thể bao bạn bè ăn uống hàng trăm, hàng triệu đồng, ăn thừa mứa đổ đi, nhưng chưa biết biếu ông bà chúng mười ngàn bạc.
          Chúng ăn mà không nghĩ đến vợ con ở nhà. Chúng ăn không nghĩ tới ngày mai. Làm được bao nhiêu chúng ăn hết thậm chí còn vay để ăn.
           Hiện cu Bi còn nhỏ, hãy cho Bi được ăn trong điều kiện cho phép. Nhưng lớn dần, phải dạy nó: Để con được ăn như thế này, bố mẹ đã phải lao động như thế nào…
          Cám dỗ tiếp theo là các trò chơi. Trẻ con được và cần phải chơi, nhưng dần dần phải theo hường chơi mà học, học mà chơi. Ham chơi quá còn sức lực thời gian đâu mà học tập và làm việc giúp bố mẹ và gia đình.
          Không còn là ít những đứa trẻ ít tuổi vì thiếu tiền chơi trò chơi điện tử mà phạm tội. Nặng nhẹ có cả, từ giết người, trộm cắp đến lừa đảo gia đình, anh em, bạn bè, ăn cắp của mọi người xung quanh.
           Lớn dần lên, chúng chơi cờ bạc. Đủ mọi hình thức để chơi. Từ đánh bài, tổ tôm sóc đĩa đến cá độ bong đá… Lúc đầu là đánh cho vui, đánh để biết. Lâu dần thành thói quen, nhu cầu… Khi thắng bạc, chúng muốn đánh tiếp để được nhiều hơn. Khi thua, chúng tiếp tục để may ra gỡ lại…Tóm lại, do không chịu lao động “ lăm le một chốc lên giầu – bán trời không hóa đơn đỏ…” để “ ở tù, con cái về đâu?”. Chúng biết đâu rằng gia đình và cả xã hội đều nhục nhã khổ sở vì chúng?

Biết rút kinh nghiệm, tránh những hiểm nguy.
          Chắc các con còn nhớ: ngày các con còn bé, gần như cả nước đốt đèn dầu.
Bố sợ các con nghịch đèn vừa đổ mất dầu vừa gây bỏng, một vài lần bố đưa nhanh tay con sờ vào bóng đèn đang cháy và dạy con rụt tay, để biết nghịch bóng đèn, phích nước là nguy hiểm. Thế rồi biết rút kinh nghiệm.
          Bây giờ cũng vậy, các con hãy dậy Bi biết không chơi những thứ nguy hiểm, đặc biệt là chơi đồ chơi dao, súng và các trò bạo lực khác. Hãy dậy con chơi những trò chơi trí tuệ và nhân ái.
          Lớn dần, phải dạy con biết sợ, biết tránh những hiểm nguy rình rập trong cuộc đời, ví dụ đơn giản như khi tham gia giao thông; những thói hư mà cuộc sống giăng ra, thanh niên dễ cuốn vào: đánh nhau, cờ bạc… để mà tránh.


                                                            ***
 Con cái là niềm vui, niềm tự hào, là chỗ dựa; cũng có khi là gánh nặng của bố mẹ. Hạnh phúc thay những người có đứa con khỏe mạnh, thông minh và ngoan ngoãn, lớn lên thành đạt. Lúc sống thì vui vì được nhờ con, lúc chết được mỉm cười nơi chín suối? Muốn được vậy, phải có phần dậy dỗ của bố mẹ, gia đình và cả xã hội nữa.
Và cũng cần phải có sự cố gắng tự giáo dục, chấp nhận sự giáo dục của mỗi con người.
              Bé không vin, lớn gẫy cành.  Các cụ từ xưa bảo thế!
                                                                                       Ngày Đông Chí Nhâm Thìn 21-12-2012               
    ……………………………………………………………………………………………………………………          

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét